Một sự làm mới nhỏ – một lời nhắc nhẹ

2 1

Gần đây, mình cắt tóc để hiến tặng. Hai năm một lần.

Một hành động đơn giản – nhưng đủ để mình dừng lại một chút.

Đôi khi, mình mang nhiều “lớp danh tính” hơn mình nghĩ – vai trò, chức danh, kỳ vọng. Theo thời gian, chúng định hình cách mình nhìn nhận bản thân, cách mình ra quyết định, cách mình xuất hiện trong công việc và cuộc sống. Và rồi, lúc nào không hay, mình bắt đầu bám vào những điều đó chặt hơn mức cần thiết.

Ngày hôm đó, khi ở cùng các em nhỏ trong bệnh viện, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.

Tác động không còn là một khái niệm trừu tượng. Nó trở thành một câu hỏi rất trực tiếp: mình có chọn làm thêm một chút không, có chọn cho đi thêm một chút không?

Bởi vì giá trị không chỉ được định nghĩa bởi những gì mình giữ lại –

mà còn bởi những gì mình sẵn sàng trao đi.

Trải nghiệm đó cũng khiến mình nhìn lại về việc “phát triển”.

Phát triển không chỉ là tích lũy thêm – mà là mở rộng “khả năng chứa”.

Khả năng buông bỏ những điều không còn phù hợp, và giữ mình đủ mở để đón nhận những điều thực sự đáng để xây dựng tiếp theo.

Và với mình, “dám quan tâm” không nhất thiết phải là điều gì đó lớn lao.

Đôi khi, chỉ là hiện diện – mang đến một chút nhẹ nhàng, một chút niềm vui, theo cách rất nhỏ nhưng đủ để có ý nghĩa với ai đó.

Trong hành trình đó, có một câu hỏi mình mang theo:

Mình có dám gỡ bỏ những lớp danh tính của mình –

để tiếp tục khám phá mình là ai, vượt ra ngoài tất cả những gì mình đang mang theo?

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Scroll to Top