
Trong những ngày đầu nhận công việc, mình đã đưa ra một quyết định mà sau này nhìn lại – đó không phải là quyết định đúng.
Ở thời điểm đó, với mức độ khẩn cấp và lượng thông tin mình có, quyết định đó hoàn toàn hợp lý. Mình đã chia sẻ lại với một lãnh đạo cấp cao mà mình làm việc cùng, nghĩ rằng chúng mình sẽ trao đổi về bản thân quyết định đó.
Nhưng thay vì vậy, anh ấy mời mình đi cà phê và hỏi một câu khác:
“Nguyên tắc của em khi đưa ra quyết định này là gì?”
Mình đã không có câu trả lời.
Và đó là lúc mình bắt đầu nhìn thấy một khoảng trống rõ ràng hơn. Trong những môi trường làm việc phức tạp, gần như không bao giờ có đủ thông tin hoàn hảo. Bối cảnh luôn thay đổi, ưu tiên luôn dịch chuyển – nhưng quyết định vẫn cần được đưa ra.
Theo thời gian, mình bắt đầu neo các quyết định của mình vào một vài nguyên tắc:

- Rõ điều gì là quan trọng nhất – điều gì cần được giữ vững, kể cả khi mọi thứ thay đổi
- Ý thức về trade-off – mình chấp nhận điều gì, và không chấp nhận điều gì
- Bối cảnh quan trọng hơn sự hoàn hảo – đưa ra quyết định tốt nhất với những gì mình đang có
- Niềm tin – vào quá trình, vào những người cùng tham gia, và vào chính đánh giá của mình
Không phải mọi quyết định đều sẽ đúng.
Nhưng khi có nguyên tắc rõ ràng, mỗi quyết định trở thành một bước để định hình cách mình tư duy – và những giá trị mà mình lựa chọn đứng về phía.
Và ở một mức độ nhất định, người ta không chỉ đánh giá bạn qua kết quả.
Họ nhìn vào cách bạn suy nghĩ phía sau quyết định đó – và liệu cách suy nghĩ đó có đủ vững vàng hay không.

