Đây là một nguyên tắc mình học được khá muộn trong sự nghiệp.
Khi còn trẻ, mình từng nghĩ rằng nếu mình đúng thì mình nên bảo vệ quan điểm của mình đến cùng. Nếu ý tưởng của mình tốt hơn thì nó nên được lựa chọn. Nếu mình có đủ dữ liệu, đủ logic và đủ lý lẽ, mình nên thắng.
Cho đến khi mình bắt đầu làm việc trong những môi trường phức tạp hơn. Những nơi có nhiều stakeholder. Nhiều cấp quản lý. Nhiều lợi ích đan xen. Nhiều cá tính mạnh. Và rất nhiều thứ không thể giải quyết chỉ bằng việc ai đúng ai sai.
Lúc đó mình mới nhận ra một sự thật:
Trong những cuộc chơi ở cấp độ cao hơn, mục tiêu không phải là thắng một cuộc tranh luận.
Mục tiêu là tạo ra một kết quả mà nhiều người có thể cùng nhau thực hiện.
#1. Trong môi trường nhiều stakeholder, sự đồng thuận thường có giá trị hơn việc đúng.
Một ý tưởng xuất sắc nhưng không có sự ủng hộ thường chỉ dừng lại trên slide. Ngược lại, một ý tưởng chưa hoàn hảo nhưng có được sự cam kết của các bên liên quan lại thường tạo ra kết quả tốt hơn trong thực tế. Càng làm việc ở những môi trường phức tạp, mình càng thấy chất lượng của một quyết định không chỉ nằm ở nội dung của nó, mà còn nằm ở khả năng huy động được người khác cùng thực hiện nó.
#2. Ảnh hưởng quan trọng hơn chiến thắng.
Rất nhiều người dành năng lượng để chứng minh mình đúng. Những người lãnh đạo hiệu quả dành năng lượng để tạo ra sự dịch chuyển. Muốn tạo ảnh hưởng, đôi khi cần để người khác giữ thể diện. Đôi khi cần lùi một bước để tiến được mười bước. Đôi khi cần bỏ qua một chiến thắng nhỏ để đạt được một kết quả lớn hơn. Đó không phải là thỏa hiệp. Đó là sự trưởng thành trong cách sử dụng quyền lực và ảnh hưởng.
#3. Quan hệ là tài sản dài hạn.
Trong những môi trường có tính cá nhân cao, cơ hội hiếm khi đến từ việc bạn thắng bao nhiêu cuộc tranh luận. Chúng đến từ mức độ tin tưởng mà người khác dành cho bạn. Người khác có sẵn sàng giao cho bạn một dự án quan trọng không. Có nghĩ đến bạn khi một cơ hội mới xuất hiện không. Có bảo vệ bạn khi bạn không có mặt trong phòng hay không. Những điều đó được xây dựng qua thời gian, và thường đáng giá hơn rất nhiều so với cảm giác chiến thắng trong một cuộc họp.
Điều này không có nghĩa là luôn nhượng bộ. Không có nghĩa là né tránh xung đột. Không có nghĩa là từ bỏ nguyên tắc.
Sẽ có những lúc cần nói điều khó nói. Cần bảo vệ điều đúng. Cần giữ vững những ranh giới quan trọng.
Nhưng ngay cả trong những tình huống đó, câu hỏi mình luôn quay về là:
“Mục tiêu của mình là thắng, hay là tạo ra điều mình thực sự muốn?”
Bởi rất nhiều người giỏi tranh luận.
Nhưng những người tạo được tác động dài hạn thường giỏi một việc khó hơn nhiều:
Giúp những con người khác nhau cùng đi về một hướng.
Và đó mới là thứ làm nên một sự nghiệp bền vững.
