Ước mơ cho điện ảnh nước nhà

Dạo gần đây, mỗi lần nhìn lịch chiếu phim ngoài rạp, mình có một cảm giác khá rõ: phim ma và phim kinh dị đang trở thành một trong những dòng chảy lớn nhất của thị trường.

Mình không ngạc nhiên.

Điện ảnh là nghệ thuật, nhưng cũng là một ngành công nghiệp. Một bộ phim cần bán được vé. Nhà đầu tư cần hoàn vốn. Nhà sản xuất cần tiếp tục tồn tại để làm bộ phim tiếp theo. Nếu khán giả đang mua vé cho một thể loại nào đó, thị trường sẽ phản hồi bằng cách tạo ra nhiều sản phẩm hơn cho thể loại đó.

Đó là cách một ngành công nghiệp vận hành.

Nhưng đôi khi mình vẫn tự hỏi:

Liệu có cần một điều gì đó thật kỳ diệu xảy ra để chúng ta có thêm nhiều bộ phim về những giấc mơ?

Những bộ phim về con người.

Về lòng can đảm.

Về những người dám sống cho một điều gì đó lớn hơn chính mình.

Khi còn nhỏ, mình xem Disney không phải vì kỹ xảo. Mình xem vì những câu chuyện khiến mình tin rằng lòng tốt có ý nghĩa. Rằng cuộc sống có phép màu. Rằng mình có thể trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.

Sau này là những bộ phim siêu anh hùng. Điều mình nhớ không phải ai mạnh nhất. Điều mình nhớ là những lựa chọn của họ khi đứng giữa trách nhiệm và lợi ích cá nhân.

Rồi đến những bộ phim như Oppenheimer. Một bộ phim về lịch sử, khoa học và đạo đức nhưng vẫn khiến hàng triệu người bước ra khỏi rạp với nhiều câu hỏi hơn về chính cuộc đời mình.

Mình luôn nghĩ Việt Nam không thiếu những câu chuyện như vậy.

Chúng ta có lịch sử hàng nghìn năm.

Có những nhân vật thật mà cuộc đời của họ còn hấp dẫn hơn rất nhiều kịch bản hư cấu.

Có những con người bình thường đã sống những cuộc đời phi thường.

Có những giấc mơ đủ sức nâng đỡ cả một thế hệ.

Điều chúng ta dường như còn thiếu là một hệ sinh thái đủ kiên nhẫn để đầu tư cho những câu chuyện đó.

Bởi những bộ phim về nỗi sợ thường bán vé nhanh hơn những bộ phim về hy vọng.

Những bộ phim khai thác bản năng thường dễ thành công hơn những bộ phim nuôi dưỡng lý tưởng.

Thị trường không sai.

Khán giả cũng không sai.

Mình chỉ mong sẽ có ngày những câu chuyện về khát vọng, về nhân cách, về sức mạnh của con người cũng có cơ hội được đặt lên bàn cân một cách công bằng.

Biết đâu sẽ cần những quỹ điện ảnh mới.

Những nhà đầu tư mới.

Những doanh nghiệp xem điện ảnh như một khoản đầu tư cho văn hóa.

Hay đơn giản là đủ nhiều người sẵn sàng mua vé cho một giấc mơ.

Vì cuối cùng, điều một nền điện ảnh để lại không chỉ là doanh thu.

Nó còn là những điều một thế hệ trẻ tin là có thể.

Và mình vẫn mong một ngày nào đó, một đứa trẻ Việt Nam bước ra khỏi rạp với một giấc mơ được sinh ra từ chính những câu chuyện của người Việt.

Không phải một cơn sợ hãi.

Mà là một khát vọng. 🫶

Scroll to Top