Sáng hôm trước mình nghe một bài hát có câu: “Live a life you adore.”
Tự nhiên câu đó làm mình nghĩ đến một khái niệm từng học cách đây nhiều năm trong một lớp về điện ảnh: logline.
Gần đây, mình góp chút yêu thương nhỏ cho một dự án điện ảnh mới. Điều thú vị là dự án đó vô tình đưa mình quay lại với nhiều ký ức đẹp. Anh đạo diễn là người cùng quê. Chủ đề bộ phim lại chạm đến những kỷ niệm và tình yêu thương của mẹ và ngoại mình. Những kết nối nhỏ thôi, nhưng đủ để mình thấy cuộc sống đôi khi có cách rất riêng để nối những sợi chỉ tưởng như chẳng liên quan lại với nhau.
Nhớ lại hồi 5-7 năm trước, mình dành khá nhiều thời gian cho phim ảnh và storytelling. Có lẽ vì điện ảnh chưa bao giờ chỉ là điện ảnh. Nó là về con người. Về lựa chọn. Về những điều được nói ra và những điều ko được nói ra.
Trong điện ảnh có những khái niệm mình từng học, thì có một từ khiến mình “đau đầu” nhất: logline. Một câu rất ngắn nhưng phải chứa được linh hồn của cả bộ phim. Nghe thì đơn giản, nhưng ai từng viết logline chắc sẽ hiểu. Viết rồi sửa. Sửa rồi viết lại. Bỏ ý này thì tiếc. Giữ ý kia thì dài. Lúc nào cũng thấy còn thiếu một điều gì đó. Và rồi sau rất nhiều lần viết đi viết lại, mình nhận ra thứ làm mình đau đầu nhất không phải là độ dài của câu chữ, mà là một câu hỏi rất đơn giản: “Rồi bộ phim này thật sự đang nói về điều gì?”
Gần đây câu hỏi đó lại xuất hiện với một hình dáng tương tự, trong những buổi học và những cuộc trò chuyện với mentee. “Em nên tiếp tục việc hiện tại hay thử cái mới?”, “Em nên bắt đầu từ đâu?”, “Làm sao để biết đâu là quyết định đúng?”.
Nghe nhiều rồi mình thấy có lẽ điều chúng ta đang tìm không hẳn là câu trả lời cho bước tiếp theo. Chúng ta đang cố gắng muốn hiểu câu chuyện mình muốn sống là gì. Bởi khi chưa thật sự rõ điều gì là quan trọng với mình, quyết định nào cũng có một chút đúng và một chút sai.
Có lẽ vì vậy mà càng lớn, mình càng thấy thú vị với sự khác biệt giữa hai chữ A: Achievement và Alignment. – Achievement trả lời cho câu hỏi: Mình đạt được gì? – Alignment trả lời cho câu hỏi: Mình đang trở thành ai? Một cái thường hướng ra bên ngoài. Một cái thường hướng vào bên trong. Một cái đo bằng kết quả của xã hội. Một cái đo bằng sự trưởng thành của tâm hồn.
Mình nhận ra những quyết định khiến mình thấy vững vàng nhất trong sóng gió thường không phải là những quyết định mang lại achievement lớn nhất. Mà là những quyết định tạo ra nhiều alignment hơn với con người mình muốn trở thành (magic là rồi từ từ achievements sẽ tới.)
Không phải một cuộc đời hoàn hảo. Không phải một cuộc đời khiến nhiều người ngưỡng mộ. Mà là một cuộc đời mà khi nhìn lại, mình vẫn thấy kết nối với nó. Giống như một bộ phim. Mình thấy nó hay không phải vì bao nhiêu người khen nó, mà vì câu chuyện đó chạm được điều gì đó bên trong mình.
Và nếu hiện tại bạn vẫn chưa biết “logline” của cuộc đời mình là gì thì cũng không sao. Mình cũng không nghĩ ai thật sự biết điều đó ngay từ đầu. Mình cũng vậy.
Có lẽ “live a life you adore” không phải là chờ đến khi có một cuộc đời đáng yêu rồi mới yêu nó. Mà là học cách yêu những gì mình đang được sống. Falling in love với những phần whatever của mình trước – kể cả những phần còn gồ ghề, xấu xí hay chưa có câu trả lời.
Bởi nếu một điều khiến mình “bận tâm” để nghĩ, để hỏi, để muốn cho cơ hội… có lẽ nó đang cố nói với mình điều gì đó.
Keep living. The story will tell itself.
