Gần đây, mình có những giai đoạn mà cảm xúc và động lực lên rất cao – những thôi thúc rất rõ ràng để hành động, để quyết định, để “đi nhanh hơn”.
Nhưng rồi, kết quả cũng đi theo đúng kỳ vọng. Cảm giác “falling” xuất hiện – như một cú chững lại không mong muốn, khi kết quả chưa theo kịp kỳ vọng và mình buộc phải đối diện với những giới hạn của chính mình.
Mình nhận ra một điều:
Trong công việc và trong phát triển cá nhân, “falling” không phải là vấn đề.
Cách mình đi qua những lần không đạt kết quả mới là năng lực cốt lõi.
Ở góc độ phản chiếu bản thân khi tự làm việc hoặc khi phối hợp/ quản lý/ vận hành trong các chương trình quy mô lớn, nhiều bên liên quan, mình thấy rằng:
- Không phải mọi kế hoạch đều vận hành như thiết kế
- Không phải mọi nỗ lực đều tạo ra kết quả tương xứng
Và điều này là… bình thường.
Nhưng điều tạo ra sự khác biệt giữa một người “chạy theo kết quả”, và một người có năng lực phát triển với sức bền là:
Họ làm gì khi mọi thứ không đi theo ý muốn?
Có 2 bài học mình đang thực hành, mình muốn chia sẻ để nhắc nhở mình và cũng mong những ai đang “falling” có thể fall nicely, tenderly…với chính mình 🙂
1. Tách mình ra khỏi kết quả – để nhìn lại một cách có hệ thống
Thay vì phản ứng theo cảm xúc (“mình đã làm chưa đủ tốt?”), mình học cách đặt lại câu hỏi theo hướng fact-check:
- Đây là vấn đề về giả định ban đầu hay về triển khai?
- Yếu tố nào nằm ngoài kiểm soát?
- Có bias nào đang ảnh hưởng đến cách mình đánh giá kết quả?
Khi làm được điều này,
“falling” không còn là một trải nghiệm mang tính cá nhân,
mà trở thành một dữ liệu để học và điều chỉnh.
2. Giữ được sự ổn định nội tại – ngay cả khi mình không đạt được điều mình muốn
Đây là phần khó hơn. Vì rất dễ để gắn giá trị bản thân với kết quả.
Nhưng mình nhận ra:
- Nếu mỗi lần không đạt là một lần self-doubt –> mình sẽ không thể đi đường dài
Nên mình đang tập một điều nghĩ là đơn giản nhưng không dễ:
Ôm lấy chính mình khi mình “ngã”.
Không biện minh.
Không né tránh.
Nhưng cũng không tự làm khó mình.
Chỉ là ghi nhận:
- “Mình đã cố gắng trong phạm vi mình có”
- “Có những thứ mình chưa thấy hết”
- “Và mình sẽ làm tốt hơn ở lần sau”
Ở một mức độ nào đó,
maturity không phải là luôn đúng.
Mà là giữ được sự rõ ràng và ổn định – kể cả khi mình sai.
Nếu phải gọi tên một năng lực mà mình thấy ngày càng quan trọng, với mình đó là:
“The ability to fall – without breaking your sense of self”
Vì cuối cùng,
những người đi xa không phải là người không bao giờ ngã,
mà là người biết đứng dậy – với một phiên bản hiểu mình hơn, và mong muốn làm tốt hơn.
—–
Lời cảm ơn đến thầy Raju – người đã dạy mình cách ngã trong yoga, rồi dần chạm đến cách mình nhìn, và qua những thăng trầm trong cuộc sống.
