Gần đây mình có cơ hội tham gia một buổi học NLP với Heidi Heron, được mời bởi Master Trần Tiến Công. Không có quá nhiều framework mới, nhưng có vài điều giúp mình nhìn rõ hơn cách làm việc với con người – và cũng là cách mình tiếp tục học.
Có lẽ, một trong những niềm vui của việc học tập suốt đời (lifelong learning) không nằm ở việc biết thêm bao nhiêu, mà là những khoảnh khắc “nhìn ra” – khi một điều gì đó trở nên rõ hơn, sâu hơn, và bắt đầu kết nối lại với những gì mình đã trải qua. Không phải lúc nào cũng là cái mới, mà là cách mình hiểu lại cái cũ, ở một mức độ khác.
Buổi học lần này cũng là một ví dụ như vậy.
Điều đầu tiên là một chuyển dịch rất nền tảng: con người không cần được “sửa” – họ cần được quay về với sự trọn vẹn vốn có. Những vấn đề tưởng như “thực tế” trong công việc thường không chỉ nằm ở bề mặt, mà phản ánh những mô thức sâu hơn về cách một người nhìn nhận chính mình.
Điều thứ hai đến từ việc quan sát một session 30 phút ở mức độ mastery. Không có kỹ thuật phức tạp, không giải thích nhiều, nhưng mọi thứ rất chính xác. Điều này nhắc mình rằng ở cấp độ cao hơn, tác động không đến từ việc làm nhiều hơn – mà từ sự rõ ràng và tính chính xác trong cách mình hiện diện.
Một vài takeaway mình đang giữ lại và thực hành:
- You being you teaches them to be them – cách mình hiện diện ảnh hưởng trực tiếp đến cách người khác xuất hiện
- Empathy, not sympathy – kết nối nhưng không bị cuốn theo
- Dissociation – giữ được sự tham gia nhưng vẫn đủ khoảng cách để nhìn rõ toàn cảnh
Trong những môi trường nhiều biến số, mình thấy rõ hơn rằng khi mình giữ được sự ổn định bên trong, mọi thứ xung quanh cũng trở nên đơn giản hơn – các cuộc trao đổi rõ hơn, sự đồng thuận đến tự nhiên hơn.
Một nhắc nhở nhỏ cho mình: học không phải lúc nào cũng là thêm vào – mà là làm rõ và tinh chỉnh những gì thực sự tạo ra tác động.
